Truyện Người đẹp và Quái vật – truyện cổ tích nổi tiếng thế giới

Truyện người đẹp và quái vật nổi tiếng thế giới được dịch từ trang tiếng Anh.

Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn ông giàu có sống với ba người con gái của mình. Hai người chị cả cười vào bất kỳ người nào không mặc đẹp như họ. Nếu hai người họ không ở nhà, họ sẽ đi mua sắm rất nhiều nhất có thể những chiếc váy và mũ để mang về nhà.

Cô gái út Xinh đẹp thích đọc sách. Hai người chị cả cười lớn và nói “Cái mũi của mày luôn luôn chúi vào quyển sách, chẳng ai muốn mày đâu, hãy nhìn vào tóc kìa, mày trông giống như một cô hầu vậy”. Cô gái Xinh đẹp không hiểu tại sao họ lại nói thế nhưng cô không nói gì.

Một ngày nọ, người cha nhận được tin xấu. Ông đã dành toàn bộ số tiền vào con tàu ông ông buôn bán trên biển. Bây giờ con tàu biến mất và ông mất tất cả. Và giờ đây, người cha giàu có trở thành nghèo khổ nhất.

Gia đình ông không thể sống ở một ngôi nhà rộng lớn nữa, ngôi nhà xinh đẹp, bàn, ghế và tất cả những thứ đẹp đẽ nhất đều phải bán.

Rồi người cha cũng nhận được vài tin tức xấu nữa.

Ông phải rời đến một túp lều nhỏ nằm sâu trong rừng. Đó là nơi ông và ba cô con gái phải di chuyển đến.

Sống ở trong túp lều ở trong rừng thật khó khăn. Mỗi ngày, họ đều phải nhóm lửa, nấu ăn, lau chùi sạch sẽ, dọn cỏ và cần sửa chữa những thứ bị hư hỏng. Giờ đây gia đình nghèo khó, bạn có thể nghĩ hai người chị cả có thể giúp ích không. Hãy nghĩ lại xem.

“Cô ta nhìn thật bẩn thỉu” họ chỉ vào Người đẹp “Cô ta chỉ có thể phục vụ chúng ta” Và Người đẹp làm tất cả những công việc nặng nhọc. Những cô chị ngủ dậy muộn, ngủ nướng và chỉ xuất hiện vào mỗi bữa ăn.

Và rồi một ngày nọ, người cha nói với các con gái của mình sau chuyến đi biển trở về “Các con gái của ta, ta phải vào thị trấn, hãy cho ta biết món quà các con muốn ta mang về là gì nào”

Người chị cả đáp “Hãy mang cho con chiếc váy đẹp nhất từ cửa hàng tốt nhất trong thành phố”

Chị thứ hai nói “con cũng muốn một chiếc như thế”

Và cuối cùng con gái út của ta?

“Dạ thưa cha, con muốn một bông hồng ạ”

Cô chị cả cười khinh “cha có thể tin nó ư?”

Còn cô chị thứ hai thì nói “thật nực cười” và họ đều chế nhạo cô em.

Rồi người cha nói “Các con, nếu đó là điều cô em út muốn, cha sẽ mang về”

 Rồi đến ngày người cha trở về nhà và ông đã quên mất tìm bông hồng cho cô gái Xinh đẹp của mình. Bỗng nhiên, trời chuyển sang màu đen kịt “lạy chúa, một cơn bão đang đến”.

Ngay sau đó là những cơn mưa nặng hạt rơi xuống. Dầm trong mua, người cha thấy một ánh đèn sáng ở phía đằng xa. Ông tiến lại gần chỗ ánh sáng lập lòe. Có lẽ đó là nơi ông có thể qua đêm. Ông tiến lại gần và thấy một nơi đầy những ngọn nến ở gần cửa sổ. Thật kỳ quặc nhưng cửa trước đã mở.

Người cha bước vào và lên tiếng “Xin chào”

Nhưng không ai trả lời

Và trước mặt ông là một bữa tiệc hoành tráng được bày biện trên bàn.

Ông hỏi lại “Có ai không” và không có ai đáp. Ông  không dám chạm vào bất kỳ đồ ăn nào trên bàn. Ông ngồi xuống trước đống lửa để sưởi ấm. Chờ đợi nhưng vẫn không thấy ai đến.

Ông nghĩ “Ta nghĩ ta có thể ở lại đây qua đêm được” và ông ăn chỉ một miếng thúc ăn trên bàn. Rồi ông tìm thấy phòng ngủ và nhanh chóng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Vào sáng hôm sau, chiếc bàn được đặt lại, nhưng lần này là bữa sáng. Lại một lần nữa, tất cả đều kỳ quặc, không ai ở đây.

Người cha nghĩ “Ta nên rời khỏi đây ngay bây giờ”.

Trên đường ra, ông đi ngang qua một vườn hồng và ông reo lên “À ta có thể mang một bông hồng về cho con gái Xinh đẹp”. Và ông hái một bông cho cô.

Và sau đó cơn bão qua đi. Ông nghe tiếng ai đó vọng đến

  • Ông đã lấy đi bông hồng của tôi!

Người cha quay cuồng. Trước mặt mình là một con quái vật to lớn, khủng khiếp.

  • Tôi xin lỗi, tôi không biết
  • Làm thế nào mà ông không biết chứ, ông sẽ phải trả giá cho việc này, ông sẽ phải chết – con thú gầm lên
  • Người cha quỳ xuống và cầu xin “Xin ngài, đừng giết tôi, tôi chỉ xin một bông hồng cho một trong các cô con gái của tôi thôi mà”
  • Ông có con gái ư? ồ, nếu một trong các cô con gái của ông đến ở đây, thay thế ngươi, ta sẽ để ông đi. Cô ấy phải ở đây mãi mãi. Trong ba tháng, nếu không ai đến thay thế ông, ông sẽ phải tự đến một mình và chịu hình phạt”.

Khi người cha về nhà, Cô con gái Xinh đẹp có thể thấy có điều gì đó không ổn. Cô hỏi cha

  • Có chuyện gì vậy cha?
  • Ồ không có gì con gái ạ.

Nhưng cô biết cha đang nói dối.

Cuối cùng, người cha đã nói cho các cô gái biết về con Quái vật “Nó xảy ra bởi vì con đã yêu cầu cha mang về cho con bông hồng” – Cô con gái út nói

  • Con sẽ đi thay cha, nếu không, cha sẽ chết”.
  • Không, ta không cho phép điều đó. Ta đã già rồi, không còn sống được bao lâu nữa. con còn trẻ, con không thể làm điều này cho ta được!
  • Nhưng Cô con gái Xinh đẹp vẫn không thay đổi ý kiến của mình. Và hai ngày sau, người cha đã mang Con gái út đến lâu đài nơi con Quái vật ở.

Con Quái vật nhìn vào Người đẹp và hỏi: Đây là con gái ông ư?

Vâng, tôi là con gái ông ấy, tôi sẽ ở đây thay cho cha tôi. Và điều đó có nghĩa là ông ấy có thể rời đi được rồi chứ. Đó là điều ngươi muốn mà. Người đẹp nói với Quái vật

  • Đúng rồi, ta sẽ để ông ấy đi

Rồi người cha trở về nhà, Người con gái Xinh đẹp của ông ở lại lâu đài. Ở đây, ngày thật dài, không có ai để cô nói chuyện, không có sách để đọc. Và vào 9 giờ mỗi tối, con Quái vật đến để ăn tối. Cô không nói gì. Sau tất cả, thật không dễ dàng để trở thành một tù nhân nếu bạn không ở trong một lâu đài. Con Quái Vật chỉ có thể cằn nhằn.

Vào một lần đang ngồi ăn tối, Con Quái Vật đã nói một câu chuyện phiếm và cô cười. Lần sau, nó nói vài thứ thông thái hơn và cô nhìn nó. Cuối cùng, nó có thể hỏi cô về cuộc sống ngày thường của mình và cô có thể nói cho nó biết hết tất cả.

Một ngày nọ, Người đẹp đến một nơi trong lâu đài mà cô chưa thấy trước đó. Một cánh cửa mở ra và có viết “Phòng của Người đẹp”. Cánh cửa mở. Bên trong căn phòng rất nhiều sách, có cả đàn piano, và một chiếc tủ với rất nhiều chiếc váy đẹp vừa vặn với cỡ của cô ấy.

Và giờ đây, có quá nhiều điều để nói về bữa tối! Quái vật rất vui rằng Người đẹp đã tìm thấy căn phòng và thích thú với sự ngạc nhiên của cô ấy. Một đêm nọ, khi sắp hết bữa tối, Quái vật nói “Người đẹp, ta yêu nàng, nàng sẽ cưới ta chứ?”

Người đẹp không biết nói gì “Quái vật, nói chuyện với anh là điều tuyệt vời nhất trong ngày, nhưng xin hãy hiểu. Tôi không muốn cưới anh”.

Quái vật đã hỏi cô câu hỏi đó rất nhiều lần. Và mỗi lần Người đẹp đều lắc đầu và nói điều tương tự. Rồi một tối nọ, Quái vật nói “Người đẹp ơi, nếu nàng không cưới ta, ta nên làm gì để khiến nàng hạnh phúc?”

  • Giá mà anh có thể biết được, đó là thấy cha ta, ta nhớ ông ấy vô cùng

Vào tố hôm sau, Quái vật đưa cho Người đẹp hai món quà kỳ diệu – một chiếc gương và một chiếc nhẫn.

  • Nếu nàng muốn nhìn thấy cha, chỉ cần hỏi chiếc gương thần mang nàng đến với ông ấy. Khi nàng sẵn sàng quay lại, hãy quay vòng chiếc nhẫn trên ngón tay ba lần và yêu cầu chiếc gương mang nàng trở lại đây. Nhưng nàng nhớ đừng đi quá một tuần nhé, nếu không ta sẽ chết vì đau buồn.

Người đẹp vui vẻ đồng ý. Khi quay trở lại phòng, cô nhìn vào chiếc gương thần và yêu cầu nó đưa mình về với cha. Và kìa, nàng đã thấy cha đang nằm trên giường. Ông nhìn có vẻ ốm, nếu không muốn nói có vẻ ông như sắp chết.

Ông cảm thấy có lỗi, vì ông mà Người con gái xinh đẹp của mình bị mắc kẹt trong cung điện.

Người đẹp ở bên cha nhiều giờ. Cô nói với cha rằng mọi thứ không đến nỗi tệ lắm ở cung điện của Quái vật. Cô có nhiều sách để đọc, có đàn để chơi và có cả váy đẹp để mặc nữa.

  • Quái vật không hẳn là một kẻ tồi tệ, khi cha biết về anh ta, anh ta có thể là người tốt để nói chuyện đấy cha.

Rồi nhìn xung quanh, Người đẹp hỏi

  • Các chị của con đâu cha?
  • Chúng đã lấy chồng cả rồi
  • Các chị cưới những người tốt chứ cha?
  • Chúng có tiền, nhưng cha không biết liệu các chị con có hạnh phúc không nữa. Người chị cả đã cưới một người chồng đẹp mã người chỉ nghĩ đến mình. Còn chị hai cưới một người rất thông minh, nhưng lại độc ác, luôn làm hại những người xung quanh.

Và khi hai người chị về nhà, thấy Người đẹp mặc chiếc váy xinh và nói Quái vật trông tử tế với cô, họ trở nên giận dữ. Người đẹp nói với họ rằng cô ở lại đây không nên quá một tuần.

Và hai cô chị đã nghĩ ra một kế hoạch.

Hai cô chị nuông chiều em mình và nói những điều tốt đẹp, những điều mà họ chưa bao giờ nói với cô ấy trước đây. Khi cô nói với họ rằng cô phải đi sớm, họ đã khóc. Họ nói rằng cô không thể đi, và họ muốn đi cùng cô, chỉ vài ngày thôi. Và Người đẹp ở lại.

Một đêm nọ, cô có giấc mơ về Quái vật. Trong giấc mơ, Quái vật ốm và đang sắp chết. Người đẹp thức giấc, cô hỏi chiếc gương thần đưa cô về với Quái vật. Và đây, anh ta đang nằm trên vườn hồng, nhìn có vẻ ốm như sắp chết. Ngay lập tức, cô xoay chiếc nhẫn ba vòng và nói “cho ta về với Quái vật”. Chỉ trong phút chốc, cô đã ngồi cạnh Quái vật tội nghiệp, ốm yếu

  • Nàng đã trở lại rồi ư
  • Xin lỗi ta về muộn
  • Ta không thể chịu được rằng nàng không thể quay về bên ta. Và giờ đây, ta e rằng đã quá muộn rồi. Và Quái vật nhắm mắt.
  • Không, đừng bỏ ta, ta yêu chàng, Xin hãy quay về, hãy quay trở lại và ta sẽ là vợ chàng, ta sẽ là vợ chàng.

Nàng khóc to và những giọt nước mắt lăn trên má.

Rồi Quái vật mở mắt “ Người đẹp, nàng hứa chứ!”

Chỉ trong phút chốc, Quái vật đã biến thành một chàng hoàng tử khôi ngô, tuấn tú. Người đẹp không biết nghĩ điều gì nữa.

Chàng nói “Người đẹp của ta” và chàng đã nói hết cho nàng biết về câu chuyện của mình.

Nhiều năm về trước, khi anh ta còn là một hoàng tư, một bà tiên độc ác đã đặc một câu thần chú. Chàng phải trở thành một con quái vật mãi mãi, cho đến khi có một người con gái yêu anh. Và bây giờ, nàng chính là người đã phá lời nguyền đó.

Và rồi Người đẹp và hoàng tử, là con quái Vật trước đây đã làm đám cưới. Họ sống hạnh phúc bên nhau trọn đời.

Minh Anh (dịch)