Cậu bé người gỗ Pinochio – giúp con không nên nói dối

Cậu bé người gỗ Pinochio


Ngày xửa ngày xưa ở Ý có một bác nghề điêu khắc tên là Geppetto. Ông cảm thấy hạnh phúc khi làm việc nhưng ông có cảm giác buồn bã khi có thời gian rảnh. Bởi cả đời không có đứa con nào cho mình.

Một ngày nọ, Geppetto đã chạm khắc cho mình một chú bé bằng gỗ. Ông cũng làm một bộ trang phục thật đẹp và trông y như một cậu bé thật. Geppetto gọi chú bé là Pinochio. Đêm đó Geppetto đặt chú bé gỗ xuống giường. Từ ngoài cửa sổ có một ngôi sao lấp lánh xuất hiện. Thế là Geppetto ước rằng cậu bé thành người thật và làm con của mình. Ông biết điều đó là không thể nhưng ông vẫn ước.

Đê, đó, một ngôi sao lớn đã bay vào phòng Geppetto và nàng tiên xanh xuất hiện bay quanh giường và nói với cậu bé Pinochio “đến sáng bạn sẽ có thể đi lại và nói chuyện như một cậu bé thực sự”. Nói xong, nàng tiên gõ cây đũa thần vào chú bé và nếu chú là một cậu bé ngoan ngoãn, chân, thật, một ngày nào đó chú sẽ trở thành người chứ không phải là cậu bé làm bằng gỗ nữa.

Pinocchio mở mắt.

Rồi nàng tiên xanh nói để lại một con dế ăn mặc rất đẹp và  có thể nói chuyện được. chú dế sẽ ở lại để giúp cậu bé có một lựa chọn sáng suốt. Rồi nàng tiên xanh bay ra khỏi cửa sổ, biến vào bầu trời đêm.

Sáng hôm sau, Geppetto thức dậy định đưa Pinochio ra khỏi giường nhưng chú bé không có ở đó. Đột nhiên ông nghe thấy tiếng gọi từ góc phòng khác “Cha ơi con đây”

Bác thợ điêu khắc sửng sốt “Gì cơ, con có thể nói ư?”

“Con đây, thưa cha”

“Vâng, là con đây, là Pinochio, chàng trai của cha”.

Geppetto không khỏi sốc và hỏi “Làm thế nào được, nhưng ai quan tâm chứ” Rồi ông chạy đến và bồng chú bé Pinochio vào vòng tay âu yếm “Ôi Pinochio, con trai tôi”.

Cậu bé người gỗ Pinochio đến trường

 Một ngày nọ, Pinochio nói với cha “con muốn đến trường như những cậu bé khác, thưa cha”.

Geppetto nói “Tất nhiên rồi”. Nhưng ông không có tiền để mua sách đi học. Rồi tối muộn ngày hôm đó, Geppetto trở về nhà với rất nhiều sách.  “Bây giờ con có thể đến trường học rồi”.

Pinochio lại hỏi cha “Nhưng cha ơi, áo ấm của con đâu?”.

“con không cần phải lo điều đó, chỉ biết là ngày mai con sẽ đến trường học nhé”.

Ông không muốn cho Pinochio biết mình vừa bán chiếc áo khác của mình để mua sách cho chú bé.

Vào sáng hôm sau, Pinochio tạm biệt cha mình và vui vẻ đi học.

Trên đường đi, chú bé gặp một con Cáo và một con mèo.

Con cáo hỏi “Ban đi đâu vào ngày đẹp trời này vậy?”

“Tôi đang đi học” – Pinochio đáp.

Con sói nối tiếp “Một ngày đẹp trời như thế này, thật tuyệt nếu bạn đi hội chợ với chúng tôi”.

Pinochio đáp “Tôi đang đến trường mà”.

Con cáo nói “Hãy nghe tôi”. Rồi nó luốn chiếc tay của mình qua vai Pinochio “Cậu sẽ học được bất kỳ điều gì tại hội chợ đó”.

“Thật ư” – Pinohcio hỏi

“Hãy đi theo tôi” – Con sói đáp

Nhưng con dế đi bên cạnh nói rằng không nên đi theo con cáo. Nhưng Con Cáo đã  bắt con dế bằng chiếc mũ và Pinochio đi theo nó. Dế gọi Pinochio và can ngăn nhưng chú bé không nghe.

Hội chợ

Hội chợ có gì vậy? Ở cổng vào là một người đàn ông mặc đồ trắng và anh ta nói lớn “xin mời xin mời vào, đi đường ngày ạ, hãy cầm lấy vé của các bạn đây”

Với một chút buồn, Pinochio nói với Cáo và Mèo “Tôi không có vé”.

Một người đàn ông đang bán những đồ cũ ở một cái bàn cạnh hội chợ. Ông ta nói “này cậu bé, hãy bán cho tôi những cuốn sách của cậu, cậu sẽ có tiền mua vé”.

Hội chợ trông thật lấp lánh, màu sắc và hứa hẹn nhiều điều thú vị lắm.

Dế đi theo và nói với Pinochio “Đừng Pinochio, hãy dừng lại đi”. Nhưng tất cả đều không ai nghe thấy chú dế. Và thế là họ đã có mặt trong buổi hội chợ đó.

Người đàn ông điều khiển múa rối  

Trên sân khấu là một chương trình múa rối. Pinochio nói “Tôi cũng có thể nhảy như vậy”. Và thế là chú bé nhảy lên sân khấu, cùng hòa vào điệu nhảy của những chú rối khác.

Rồi mọi người bắt đầu la hò “Hãy nhìn kìa, con rối đó không có dây”.

Và thế là mọi người cười và ném tiền lên sân khấu.

Người điều khiển múa rối nhìn thấy tiền đang bay lên sân khấu, sờ cằm và nói “con rối không dây này sẽ làm cho mình giàu có đây”.

Sau đó, Pinochio được nhặt lên và được ném vào chiếc lồng chim. Cánh của khóa lại.

Pinochio la lớn nhưng không ai nghe thấy, chỉ có con Dế mới nghe thấy tiếng gọi của chú bé. Nó chạy tới, chạy lui tìm cách giải thoát cho chú bé nhưng nó không thể.

“Tôi đã bị mắc kẹt, làm sao điều này lại xảy ra với tôi được chứ?”

Chiếc mũi dài

Rồi nàng tiên xanh xuất hiện.

Pinochio khẩn cầu “xin hãy giúp con, làm ơn”.

Nàng tiên xanh nói “Hãy cho ta biết một vài điều trước đã, làm sao con vào chiếc lồng này?

Con Dế nói “Hãy nói cho cô ấy biết điều gì đã xảy ra đi”.

Pinochio ngập ngừng “Dạ”…Hãy nói cho Nàng tiên xanh biết điều gì đã xảy ra?

Nàng tiên xanh nhắc lại câu hỏi “Làm sao con vào trong chiếc lồng này?”

“con bị bắt cóc”

“Điều đó là thật chứ?” Rồi nàng tiên xanh đi tới với chiếc đũa thần. Chiếc mũi của chú bé trở nên dài hơn

“Vâng, con bị bắt cóc, bởi hai người đàn ông, không phải, là bốn người”.

Rồi chiếc mũi lại dài thêm.

“Họ lấy sách của con. Họ cho con vào đây và ném con vào chiếc lồng này”

Rồi chiếc mũi càng ngày càng dài hơn. Cho đến khi Pinochio không thấy gì trước mặt mình ngoài chiếc mũi khổng lồ.

Rồi Pinochio òa lên “Làm sao mũi con lại to đến thế này?”

Nàng tiên xanh cất tiếng nghiêm khắc “Con phải biết sự thật của nó là gì phải không”.

“vâng con đoán vậy, con muốn đến hội chợ. Con đến đây với con Sói và con Mèo”.

Chiếc mũi ngắn lại.

“Con đã phải bán sách của mình để mua vé?”

“Phài bán ư” – Nàng Tiên xanh hỏi.

“ý con là con quyết định bán sách để mua vé”

Chiếc mũi ngắn lại nữa

“và một ai đó đã cho con vào chiếc lồng này”.

Chiếc mũi đã trở lại như bình thường.

Con Dế nói “Làm tốt lắm, Pinochio”.

“Tốt” – Nàng tiên xanh nói “Bây giờ ta sẽ đưa con ra khỏi đây”.

Và với một cái vẫy tay, Pinochio đã ra khỏi chiếc lồng.

“Và đây là sách của con”. Pinochio đã có được lại những quyển sách của mình trong tay.

Nàng tiên xanh nói tiếp “Hãy nhớ điều này, từ lúc này, con chính là con và hãy hứa là con sẽ làm điều phải trong thời gian tới » Rồi nàng tiên xanh bay đi.

Huấn luận viên

Pinochio quay trở lại con đường đến trường. Ông huấn luyện viên chạy theo và nói “Này cậu bé, lên xe chứ?”

Pinochio đáp “Không cảm ơn ông, tôi đang đến trường”

“cậu sẽ đi nhanh hơn với tôi đấy” . Ông ta nghĩ sẽ đi nhanh hơn nhưng không phải đến chỗ cậu ta cần đến.

Pinochio đáp “Thôi được rồi, tôi muốn đến trường ngay”.

“Này cậu nhóc, tại sao cậu nghĩ những chú bé thích đến trường chứ?”

“Thì để đi học nhiều thứ, và lớn lên, tôi đoán vậy. Để chúng ta có thể làm điều chúng ta muốn”.

“Ồ”, giả sử ta nói với cậu rằng cậu có thể làm điều mình muốn ngay bây giờ thì sao nhỉ?

“Ngay bây giờ ư?”

“Ngay bây giờ, hãy nghĩ về nó. Hãy bỏ những quyển sách đi, bỏ học. Ngay  bây giờ, cậu có thể có rất nhiều kẹo để ăn rồi”.

“Tất cả kẹo ư?”

“Uhm, và cả kem nữa. Mỗi ngày. Và  muốn hút xì gà hoặc đi bơi. Tất cả những điều này tại vùng đảo Pleasure”.

“Đảo Pleasure?”

“Đây là nơi tốt nhất trên thế giới dành cho những đứa trẻ như cậu đó”.

Con Dế tiếp tục la lên “Đừng nghe ông ta, Pinochio”.

“Tại sao phải chờ chứ, tôi biết Đảo Pleasure ở đâu và đây là ngày may mắn của cậu đấy, cậu bé. Và cậu có muốn nói gì không?”

“Vậy hãy chở tôi đến đây?” – Cậu bé nói.  “Tôi sẽ đến Đảo Pleasure”.

Con Dế vẫy tay trong không trung nhưng Pinochio không nghe lời nó.

Đảo Pleasure

Chỉ phút chốc, ông huấn luận viên đã dừng lại và hỏi “Cậu có một cậu bé đi cùng đúng không?” – Ông ta ngay lập tức thay đổi sắc mặt.

“Vâng”. Và thế là ông ta nắm lấy Pinochio và ném cậu ta xuống bãi đất và bỏ đi.

Điều này có nghĩa là gì. Khi Pinochio nhìn xung quanh, không ai ngó ngàn tới. Tất cả những điều mà ông ta nói là thật ư. Kẹo, kem và những cậu bé như cậu ta có thể ăn, ăn, và chơi cả ngày.  Không ai trong số đó phải làm việc và dọn dẹp. Thậm chí còn được hút xì gà nữa chứ.

Một ngày vày sao, con Dế hỏi « Tất cả các cậu bé đi đâu rồi ? »

“Tất cả những điều ta thấy bây giờ là những con lừa”.

« Tôi phải nói rằng có nhiều cậu bé xung quanh đây ».

Và rồi một bên tai của cậu bé trở thành tai con lừa và tai khác cũng biến thành tai lừa nữa.

Dễ la lên « Chuyện gì xảy ra vơi cậu vậy ? »

« Tôi không biết ? 

Pinochio và con Dế thấy một đàn lừa được điều khiển bởi ông huấn luận viên kia trên một chiếc xe tải.

“Ôi không, Tôi đã hiểu ra rồi, những cậu bé sẽ biến thành lừa và họ sẽ bán những chú lừa đó! Pinochio, chúng ta phải ra khỏi đây, nhanh nhất khi còn có thể.

“Đi nào”. Và chân của Pinochio đã biến thành bốn

“Nào nhanh lên” – Dế la lên. Và điều rất mừng là bốn chân của Pinochio chạy rất nhanh và chẳng mấy chốc họ đã ở bên bến tàu đại dương.

Pinochio thỉnh cầu một người đàn ông trên bến tàu “Hãy làm ơn thưa ông, cháu đang tìm kiếm một người đàn ông tên là Geppetto, ông có biết ông ta không ạ?

“có vẻ như cậu đang bị cảm lạnh, Geppetto là một người đàn ông có một cậu con trai ra khỏi nhà mà không quay lại. Ông ấy đã lên trên thuyền tìm cậu ta và không ai thấy ông ấy kể từ đó”.

“Ôi không, đây là lỗi của tôi. Tôi phải tìm cha thôi”. Pinochio nhảy ra khỏi bến tàu và con Dế cũng theo sau cậu ta.

Cá voi

Pinochio hầu hết được làm bằng gỗ nên cậu ta có thể bơi trên đại dương.

“cha ơi, cha ơi – Cậu bé vừa bơi vừa gọi cha nhưng không ai trả lời.

Tất cả những gì cậu thấy xung quanh là màu xanh của nước. Mọi nơi.

Bỗng một con cá voi khổng lồ xuất hiện và nuốt chửng Pinochio và chú Dễ. Khi dừng lại, họ thấy mình đang ở trong bụng tối của một con cá voi.

“Cậu ổn chứ” – Chú Dế hỏi

“Tôi ổn” – Tiếng của một người đàn ông lớn tuối.

“Đợi đã, là cha phải không”

Là Geppetto !

« cha ơi, cha ơi, là con đây, Pinochio đây ».

“Con trai tôi, Tôi nghĩ tôi đang mơ ư?”

Họ vui mừng ôm nhau.

“Cha, con có ý kiến này, hãy bật lửa lên”

“Và nướng cá tối nay” – Geppetto nói.

“Không, ý con là chúng ta phải ra khỏi đây, chúng ta bật lửa và làm cho con cá hắt hơi. Khi cá hăt hơi, họ đã ra được khỏi biển và lên được trên bờ.  

“Pinochio” Geppetto đứng dậy và hỏi. Chỉ có con Dế bên cạnh ông.

Rồi họ cũng thấy Pinochio, Cậu bé úp mặt xuống, đầu sũng nước.

“Pinochio”

Họ đã quá chậm, Geppetto và chú Dế chạy đến bên Pinochio và cậu bé biến thành một con rối nước.

Một đốm sáng hiện lên. Đó là Nàng tiên xanh.

“Pinochio, con đã cứu cha con. Con đã chứng minh mình là một cậu bé dũng cảm và trung thực”. Và rồi Nàng tiên gõ chiếc đũa thần và nói “Giờ con là một cậu bé thật sự”.

Pinochio tỉnh dậy. Cậu bé nhìn vào đôi tay và đôi chân của mình.

“cha ơi, xem này, con là một cậu bé thật sự rồi”.   

“Đúng rồi con yêu”/

Và Nàng tiên xanh tiến tới Chú Dế “chúng ta đi thôi”. Và một vệt sáng xuất hiện, cả hai đã đi.

Kể từ đó, Pinochio và cha mình sống hạnh phục bên nhau.

Bài học: Câu chuyện cậu bé người gỗ Pinochio là một câu chuyện hay và ý nghĩa dành cho các bé. Qua đây, các bé có thể học được cách sống trung thực hơn và trở thành những người tốt, chăm chỉ học tập, không ham chơi.

Minh Anh(dịch)