Anh chỉ xem em là em gái, thế sao anh chăm em như thể là người yêu?

Đã qua rồi cái thuở cắp sách tới trường, tung tăng tung tẩy, ngây thơ và hồn nhiên không suy nghĩ. Cũng đã hơn 15 năm trôi qua, dù đã có gia đình đuề huề cả rồi thế nhưng nỗi nhớ về một thời khờ dại chẳng thể nào nguôi được. Có chăng, hãy để cho ta bay bổng một chút, nhớ một chút, hoài niệm một chút để rồi đặt  nó vào dĩ vãng.

Tôi và anh gần nhà, chỉ cách có một tường rào. Ngày xưa làm gì có cái tường bê tông như bây giờ, chỉ là hàng cây dại lấp thành bờ rào. Và tôi với anh cũng chẳng liên quan cho lắm. Khi tôi học cấp một, anh học cấp hai, khi tôi lên cấp hai anh đã vào cấp 3, rồi khi tôi thi đại học anh đã học năm nhất ở một trường nổi tiếng ngoài Hà Nội.

Tôi với anh đối lập đến lạ thường. Tôi bé tí, nhỏ thó, lại thấp còi. Còn anh cao to, thông minh, học giỏi. Chỉ được cái tôi chăm học và rất tự lập, biết giúp đỡ bố mẹ. Ngày đó chúng tôi gần nhà nhau mà chẳng bao giờ chơi với nhau. Chỉ thi thoảng chạm mặt ở ngoài cổng hoặc đôi khi anh có sang nhà tôi mượn đồ gì đó về sửa đồ trong nhà.

Sự khác biệt và khoảng cách được ngắn lại cho đến ngày tôi thi đại học. Hồi đó anh cũng được về nghỉ hè. Ngày mai là ngày đi thi của tôi nhưng bố có việc bận đột xuất, còn mẹ lại không có xe chở tôi đi. Bất đắc dĩ tôi phải nhờ anh chở đi và đùa rằng “lấy hên của anh để đậu đại học”. Anh đồng ý và anh chở tôi đi thi cả ba môn vào ngày đó.

Sau kì thi đại học là “xả hơi”. Tôi được bố mẹ cho đi chơi nhiều hơn bù lại những tháng ngày ôn luyện vất vả. Anh và tôi có dịp đi chơi với nhau nhiều hơn. Tôi cũng thấy điều gì đó khác khác khi anh thường nhìn trộm tôi qua cửa sổ mỗi khi tôi ra vườn hái rau, làm cỏ. Anh cũng hay sang nhà tôi chơi hơn và trêu đùa tôi cười. Anh là con người hài hước. Tuổi mới lớn, rung động đầu đời và tôi có cảm tình với anh từ đấy.

Ngày tôi đỗ đại học và được ra Hà Nội. Tôi vui mừng bởi mọi ước mơ đã thành sự thật. Cha mẹ tự hào và tôi vô cùng háo hức.  Không chỉ vì tôi được học ở một trường lớn nổi tiếng, mà còn được gặp anh, anh hàng xóm tốt bụng. Lạ nước lạ cái, tôi cần anh làm bạn ở ngoài đó và lẽ dĩ nhiên, chúng tôi thường gặp nhau hơn. Khi thì đi chơi, khi thì tôi đến trường anh chơi, khi thì anh đến chỗ tôi ở. Anh chỉ cho tôi rất nhiều điều ở Hà Nội mà tôi chưa biết. Anh cũng dẫn tôi ăn một vài món ở đây mà anh thích.

Năm thứ hai, tôi nhận ra mình đã yêu, một tình yêu trong sáng và tôi xem anh là thần tượng. Anh ốm tôi mua thuốc anh uống. Tôi mệt, anh cũng hỏi thăm tôi chu đáo. Chúng tôi cùng nhau đi thăm bạn bè, đi dự sinh nhật, và ai cũng xem chúng tôi là một cặp. Ngày lễ nào anh cũng tặng hoa, tặng quà cho tôi. Duy chỉ có ngày lễ Tình nhân, anh chưa bao giờ có quà cho tôi. Anh lo lắng và quan tâm tôi như thể tôi là một nửa của mình, nhưng thật kỳ lạ, chúng tôi chưa bao giờ là của nhau. Những cái nhìn trộm, những cử chỉ quan tâm chu đáo tôi cứ tưởng bở như vậy, cho đến ngày anh ra trường và đi làm.

Tôi đã lấy hết can đảm hỏi anh “anh xem em là gì của anh”. Anh im lặng và tôi nhận thấy có chút buồn trong ánh mắt đó. Anh bảo “em là em gái của anh”. Tôi đau và dù yêu anh đến mấy, tôi cũng phải để anh đi. Anh làm ở Hà Nội, và sau đó chuyển vào trong Sài Gòn ngay sau đó vì dường như không muốn nhìn thấy tôi nữa. Cũng phải đến mấy năm chúng tôi không liên lạc với nhau. Tôi vẫn giữ hình ảnh của anh mà không thể nào quên được.

Cho đến ngày chúng tôi gặp lại. Ngượng ngùng lắm. Anh chỉ nói một câu làm tôi đau nhói “Anh không quên được em, nhưng anh không hiểu tại sao anh không yêu em được. Anh quan tâm em nhưng hình như không phải là tình yêu. Anh cũng không hiểu tại sao không níu giữ em lại”. Khi đó tôi im lặng và bước đi bởi tôi yêu anh và muốn anh hạnh phúc thật sự chứ không phải đau khổ khi ở cạnh tôi và bởi vì tôi đã có người khác. Người ấy là chồng của tôi bây giờ.

Tình dang dở đôi khi là kỷ niệm đẹp nhưng đôi khi là cả một ký ức tuổi trẻ. Hãy yêu hết mình nhưng đừng bằng cả con tim. Trong tình yêu, dường như ai yêu nhiều hơn kẻ đó thiệt thì phải. Nhưng với tôi, tôi cũng cảm thấy vui và hạnh phúc vì mình đã thật sự yêu và biết “buông” đúng lúc.

Minh Anh (ST-tâm sự của một người)