Nếu bạn không có ước mơ, bạn sẽ chết ngay trong sâu thẳm tâm hồn

HÃY NHỚ RẰNG GIÀ ĐI LÀ BẮT BUỘC, CÒN LỚN LÊN LÀ LỰA CHỌN!

Ngày đầu tiên đi học, vị giáo sư của chúng tôi đã tự giới thiệu về mình và bảo chúng tôi tự làm quen nhau, những người chưa hề quen biết nhau.

Tôi đứng dậy nhìn quanh để tìm kiếm một người bạn gần mình và một bàn tay dịu dàng chạm vào vai tôi. Tôi quay lại và bắt gặp một người phụ nữ dáng nhỏ nhắn, làn da đã nhăn nheo nhưng nụ cười rạng rỡ. Nụ cười làm nên nét đẹp của bà.

Bà lên tiếng “Chào chàng trai, tên tôi là Rose, tôi 87 tuổi, tôi có thể ôm cậu được không?”

Tôi cười phá lên và trả lời một cách rất vui vẻ “Tất nhiên là được rồi, thưa bà”.  Và bà đã ôm tôi thật chặt.

Rồi tôi hỏi “tại sao bà lại đi học ở độ tuổi còn trẻ và ngây thơ như vậy?”

Bà trả lời dí dỏm “Ta ở đây để gặp một người đàn ông giàu có, kết hôn và có một vài đứa con…”.

Tôi hỏi “không, một cách nghiêm túc bà ạ” Tôi rất tò mò điều gì đã khiến bà đi học ở tuổi gần đất xa trời này.

Bà nói “Ta luôn ước mong được học ở trường đại học và bây giờ ta đã đạt được ý nguyện đó”.

Sau giờ học, chúng tôi đi bộ đến chỗ ký túc xá sinh viên với một ly sữa sô cô la. Chúng tôi đã trở thành bạn bè của nhau. Những ngày học tập tiếp theo, chúng tôi rời khỏi lớp cùng nhau,trò chuyện không ngừng nghỉ. Tôi luôn mê những câu chuyện bà nói và tôi học hỏi được nhiều kinh nghiệm khôn ngoan của bà.

Trong suốt một năm học đó, Rose đã rất nổi tiếng ở trường và bà có rất nhiều bạn. Bà thấy vui vẻ và thích ăn mặc đẹp. Bà đang sống một cách đúng nghĩa.

Vào cuối học kỳ, chúng tôi mời Rose đến nói chuyện tại bữa tiệc bóng đá của chúng tôi. Tôi sẽ không bao giờ quên những gì bà dạy. Bà bước lên bục và thả năm lá bài lên bàn. Bà ngập ngừng một chút và nói “Tôi xin lỗi vì tôi có tật bồn chồn lo lắng. Tôi đã bỏ bia cho tuần chay và rượu whisky đang dần giết chết tôi.Tôi sẽ không bao giờ có được bài phát biểu lần nữa, biết vậy nên tôi sẽ nói ra những gì tôi biết cho các bạn nghe”.

Và rồi chúng tôi cười nghiêng ngả, còn bà hắng giọng và bắt đầu “chúng ta không ngừng vui chơi bởi vì chúng ta già; chúng ta già đi bởi vì chúng ta ngừng vui chơi. Chỉ có bốn bí quyết giúp bạn trẻ, vui vẻ và đạt được thành công. Bạn phải cười và vui vẻ mỗi ngày.

Bạn phải có ƯỚC MƠ. Khi bạn không có ƯỚC MƠ, bạn sẽ chết.

Chúng ta không biết rằng có một sự khác biệt cực kỳ lớn giữa việc già đi và việc lớn lên.

Nếu bạn 19 tuổi và nằm dài trên giường cả năm và không có điều gì mới mẻ, bạn sẽ bước sang tuổi 20.

Nếu tôi 87 tuổi và cũng như thế, một năm sau tôi là 88 tuổi.

Bấy kỳ ai cũng sẻ già đi. Điều đó không mang theo bất kỳ tài năng hoặc kỹ năng nào. Một ý tưởng khác sẽ là lớn lên bằng cách tìm kiếm cơ hội để thay đổi.

Không có gì hối tiếc.

Người già thường không hối hận vì những gì họ làm, mà hối hận vì những gì họ đã không làm. Những người sợ chết là những người có những hối hận. Bà đã kết thúc buổi trò chuyện bằng cách hát bài hát “Hoa hồng”

Bà đã chinh phục chúng tôi bằng những ca từ trong đó.

Và Rose đã hoàn thành bằng đại học và một tuần sau khi tốt nghiệp, bà đã ra đi một cách bình yên trong giấc ngủ.

Khoảng hơn 2000 sinh viên đã đến viếng bà, một người phụ nữ tuyệt vời, đã dạy cho chúng tôi hiểu rằng chưa bao giờ là quá muộn để bạn trở thành một ai đó. Khi bạn đang đọc được câu chuyện này, hãy gửi nó đến bạn bè, người thân của bạn, chắc chắn họ cũng sẽ thật sự thích nó.

HÃY NHỚ RẰNG GIÀ ĐI LÀ BẮT BUỘC, CÒN LỚN LÊN LÀ LỰA CHỌN!

Chúng ta tạo ra sự sống bằng những gì chúng ta có. Chúng ta tạo ra cuộc đời bằng những gì chúng ta cho đi.