Truyện kể cho bé: Sự tích ngày và đêm

Ngày xửa ngày xưa, khi đó mặt Trăng, mặt Trời và Gà Trống cùng sống với nhau trên trời. Lúc đó mặt Trăng mặc cái áo màu trắng, Gà Trống đội chiếc mũ màu đỏ chót. Mặt Trăng rất thích cái mũ của gà trống và Mặt Trăng nói với Gà Trống:
–     Gà Trống ơi, chúng mình đổi áo và mũ cho nhau đi
Gà Trống đáp:
–     Tớ không thích cái áo màu trắng của cậu đâu. Tớ thích mũ của tớ cơ.
Mặt Trăng cứ nài nỉ Gà Trống mãi nhưng cậu ta không chịu. Thế là Mặt trăng liền giật cái mũ của Gà Trống và vứt nó xuống đất. Gà Trống phải bay xuống đất để nhặt mũ nhưng Mặt Đất tối quá nên Gà Trống không nhìn thấy. Rồi sực nhớ tới Mặt Trời, Gà Trống liền gọi:
–     Mặt trời ơi, mặt Trời!
Mặt trời nghe thấy tiếng gọi vội vén màn mây nhìn xuống đất. Những tia nắng rực rỡ tỏa sáng khắp nơi. Nhờ ánh sáng của Mặt Trời mà Gà Trống tìm thấy cái mũ của mình mắc trên cành cây. Và Gà Trống sung sướng bay lên cây để lấy chiếc mũ và đội lên đầu.
Gà Trống định bay về trời nhưng vì mệt quá nên không thể bay được nữa. Gà Trống lại cất tiếng gọi:
–     Mặt Trời ơi, kéo tớ lên với.
Nhưng mặt Trời không thể kéo Gà Trống lên được nên đành an ủi gà Trống:
–     Gà Trống ơi, tớ không kéo bạn lên được, bạn hãy ở lại dưới mặt đất nhé. Buổi sáng sơm bạn hãy gọi “ò, ó, o, mặt trời ơi”, tôi sẽ thức dậy và trò chuyện với bạn nhé.
Kể từ đó, Gà Trống luôn dậy sớm và cất tiếng gáy để đánh thức Mặt trời dậy. Lúc này, ánh sáng tỏa khắp muôn nơi, muôn hoa khoe sắc và mọi thứ nhìn rất rõ nhờ có ánh nắng, người ta gọi là Ngày.
Còn mặt Trăng thì cảm thấy rất hối hận và xấu hổ vì việc mình làm, Vì thế khi mặt trời đi ngủ, gà Trống lên chuồng, mặt Trăng mới dám ló ra. Mặt Trăng tỏa những ánh sáng dịu dàng, yếu ớt, người ta gọi là Đêm.
Các bé vừa nghe câu chuyện cổ tích Ngày và Đêm, giờ các bé đã hiểu vì sao sáng sớm gà Trống gáy rồi và sao có ngày để chúng mình đi học, còn đêm để chúng mình đi ngủ phải không nào.