Truyện kể cho bé – Nàng Tô Thị

Xưa ở trấn Kinh Bắc, có một người đàn bà góa chồng từ sớm, ngày ngày đi mò cua bắt ốc để nuôi hai con, một trai, một gái. Trong khi mẹ ra đồng, Tô Văn, đưa con trai độ mười tuổi, và Tô Thị, đứa con gái chừng tám tuổi,ở nhà tha hồ đùa nghịch với nhau, không ai ngăn nổi.
Một hôm, Tô Văn chơi ném đá, rồi không biết ném thế nào trúng ngay vào giữa đầu em. Tô Thị ngã vật xuống đất, ngất đi, máu ra lênh láng. Tô Văn thấy thế sợ quá, chạy một mạch ra đường không dám ngoái cổ lại.
May sao, sau khi xảy ra tai nạn, một bà hàng xóm chạy sang lấy lá thuốc dấu rịt cho Tô Thị, cầm ngay được máu. Đến khi người mẹ đi mò cua về thì thấy con gái đã ngồi dậy được. Nhưng còn Tô Văn thì biệt tăm,ngày một, ngày hai cũng không thấy thằng bé trở về, tìm khắp nơi cũng không thấy.
Người mẹ nhớ con, sinh ra buồn phiền, ngày một héo hon, chẳng bao lâu ốm nặng rồi chết, bỏ lại Tô Thị một mình.
Đứa con gái nhỏ được mấy người láng giéng cho ăn trong ít ngày, rồi hai vợ chồng người chủ hàng cơm đem đứa bé về nuôi để sai vặt.Sau đó, hai vợ chống người chủ hàng cơm lên xứ lạng mở hàng nem, đem Tô Thị đi theo.
Lớn lên, Tô Thị xinh đẹp, lai nết na, siêng năng nên được nhiều người để ý. Dành dụm được ít vốn, nàng nghĩ cách tự làm ăn lấy. Bấy giờ, hai vợ chống người chủ hàng cơm đã có con cái đỡ đàn nên khi nàng xin ra ở riêng, bố mẹ nuôi đều ưng thuận.
Đã học được nghê làm nem, Tô Thị liền mở cửa hàng nem tại Háng Cưa tại Kỳ Lừa. Nàng làm nem rất khéo. Cửa hàng của nàng mỗi ngày một đông khách. Người ta đến để thưởng thức nem ngon, cũng có người vừa thích nem, vừa mê bóng mê gió cô hàng. Chiều khách thì thật là khéo chiều, nhưng cô hàng rất đứng đắn, làm cho mọi người đều vị nể.
Thấm thoắt, Tô Thị đã hai mươi tuổi. Tuy có nhiều mối manh, nhưng nàng chưa ưng thuận nơi nào.
Một hôm, có một thanh niên tuổi ngoài hai mươi, vẻ người tuấn tú, đem thuốc Bắc từ Cao Bằng về Lạng Sơn bán. Nghe nói ở Háng Cưa tại Kỳ Lừa có hàng nem ngon, lại có chỗ trọ rộng rãi, chàng liền tìm đến. Chàng thấy nem thật là ngon và cô hàng cũng thật là tươi. Biết cửa hàng một lần, hai lần, rồi cứ mỗi lần mang thuốc về Lạng Sơn bán, chàng lại đến hàng nem. Chàng thanh niên và Tô Thị trở nên thân thiết, trước còn mến nhau, rồi sau yêu nhau…
Hai người lấy nhau được hơn một năm thì Tô Thị có mang, sinh được một bé gái.Hai người yêu nhau rất mực, lại được thêm mụn con, mối tình càng khăng khít.
Một hôm, người chồng về nhà, thì vợ đang gội đầu ở ngoài hè. Chàng vừa bế con ngồi trên bậc cửa xem vợ gội đầu, vừa kể chuyện cho vợ nghe. Chợt thấy đầu vợ có cái sẹo to, chàng nói:
–     Đầu mình có cái sẹo to, thế mà bây giờ tôi mới biết.
Thấy chồng hỏi một cách ân cần, nhân vui câu chuyện, Tô Thị kể tỉ mỉ cho chồng nghe những chuyện xảy ra hồi nàng còn bé. Giật mình, người chống gặng hỏi quê quán, tên cha, mẹ. Nghe vợ kể, người chống tái mặt.
Chàng tự nhủ thầm “Sao mình lại không là một kẻ khác mà lại là Tô Văn! Thôi mình đã lấy nhầm em ruột rồi!. Chàng nhớ lại những ngày xa xăm, cái ngày chàng lỡ tay ném đá vào đầu em, tưởng em chết, nên đã chạy trốn, đi lang thang không dám về nhà, rồi được một người Trung Quốc buôn thuốc Bắc đem về nuôi ở Trùng Khánh thuộc tỉnh Cao Bằng. Lớn lên, Văn theo họ bố nuôi là họ Lý.
Văn nghĩ ngợi, rầu rĩ nhưng Tô Thị mải chải đầu, quấn tóc nên không để ý. Thấy Tô Thị ngây thơ, vui vẻ như thế, Tô Văn càng không muốn để nàng biết sự thực. Thôi hay là lại đi biệt chuyến nữa, em gái mình trẻ trung, xinh đẹp dường ấy, làm gì mà chả lấy được chồng khác. Văn nghĩ thế và anh nghĩ cách để đi.
Anh quyết định đăng lính. Đến lúc sắp lên đường, anh mới nói với vợ:
–     Anh đăng lính rồi em ạ. Sớm mai thì lên đường. Đi chuyến này ba năm, có khi sáu năm mới về, và cũng có khi lâu hơn. Mình ở nhà nuôi con, còn về phần mình, mình cứ tự định liệu….
Tô Thị nghe chống nói như sét đánh ngang tai, không hiểu sao đang sống yên vui với nhau mà chống mình lại bỏ đi một cách kỳ lạ như thế. Nàng khóc ấm ức, khóc hoài, khóc mãi, không nói nửa lời. Còn Văn cho rằng việc mình đi như vậy là giải thoát.
Từ ngày chồng đi rồi, Tô Thị chẳng biết gì đến việc bán hàng. Ngày ngày, nàng bế con lên chùa Tam Thanh cầu cho chồng được tai qua nạn khỏi, chóng được trở về, cùng nhau sum họp.
Nhưng ba năm, bốn năm qua, nàng cũng chẳng thấy chồng về. Có nhiều kẻ muốn hỏi nàng làm vợ, nhưng nàng nhất định chối từ. Có một tên kỳ hào tiếng là hống hách trong vùng muốn hỏi nàng là vợ kế. Hắn có thế lực và rất tàn nhẫn. Nàng thương con còn thơ dsaij, không dám chối từ ngay, sợ rước vạ vào thân, chỉ tìm cách khất lần. Nhưng khất lần mãi cũng không được, nên cuối cùng nàng đành hẹn với nó một kỳ hạn, để về sau tìm kế khác. “Biết đâu đến ngày ấy chồng mình lại chả về” – Nàng nghĩ thế.
Rồi kỳ hạn cũng hết, nàng trông đợi chồng đỏ cả mắt mà chàng vẫn không về cho. Nàng ôm con lên chùa Tam Thanh kêu cầu. Hôm ấy, trời nổi cơn giông. Nàng nhớ chồng, thương thân, bế con ra ngoài chùa, trèo lên một mỏm đá cao chót vót, nhìn về hướng chồng đi. Mây đen kéo đầy trời. Gió rít lên từng hồi qua khe đá. Mưa như trút nước. Chớp lòe khắp núi.
Nàng vẫn bế con đứng trơ trơ, đăm đăm nhìn về hướng chồng đi. Toàn thân quả núi rung chuyển dưới luồng sét dọc ngang. Mưa mỗi lúc một to, Tô Thị vẫn bế con đứng trơ trơ trên mỏm đá cao chót vót
Sáng hôm sau, mưa tạnh, gió yên, mặt trời tỏa ánh nắng xuống núi rừng. Nàng Tô Thị bế con đã hóa đá tự bao giờ. Ngày nay, dân gian còn truyền lại câu ca:
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh