Vợ tôi

Tối hôm đó, tôi trở về nhà và thấy vợ tôi đang dọn bữa tối. Tôi cầm tay cô ấy và nói có vài chuyện muốn nói với cô ấy. Vợ tôi ngồi xuống và lặng lẽ ăn. Tôi thấy nỗi đau hiện lên trong mắt cô ấy. Và tôi chẳng biết mở lời thế nào nhưng tôi phải cho cô ấy biết điều mà tôi đang nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nói vấn đề đó một cách bình tĩnh.
 Cô ấy có vẻ như không bực bội trước suy nghĩ của tôi, thay vào đó, cô ấy chỉ hỏi một cách nhẹ nhàng là tại sao. Tôi tránh né câu hỏi của cô ấy. Điều đó làm tôi thấy bực bội. Cô ấy ném những chiếc đũa và hét vào mặt tôi rằng tôi không phải là đàn ông. Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc và tôi biết rằng cô ấy muốn tìm hiểu điều gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng thật khó để cho cô ấy một câu trả lời thỏa đáng, cô ấy đã để mất trái tim tôi vào tay Jane. Tôi không còn yêu cô ấy nữa.Tôi chỉ thương hại cô ấy mà thôi.
Tôi thấy có lỗi và đã soạn thảo đơn ly hôn với ý định cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, xe hơi, và 30% cổ phần của công ty. Cô ấy nhìn chằm chằm vào đó và xé ra từng mảnh. Người phụ nữ sống 10 năm cùng tôi đã trở nên một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc nuối vì cô ấy đã lãng phí thời gian, sức lực bên tôi nhưng tôi không thể lấy lại những gì đã nói với cô ấy vì tôi yêu Jane quá sâu sắc. Rồi như không kiềm chế được nữa, cô ấy đã khóc thật to trước mặt tôi, điều mà tôi đã mong đợi. Cái ý định ly hôn lại càng rõ ràng và chắc chắn hơn bao giờ hết.
Ngày hôm sau, tôi về nhà rất muộn và tôi thấy cô ấy đang viết gì đó. Tôi không có bữ ăn tối và đi thẳng vào phòng ngủ. Tôi chìm vào giấc ngủ rất nhanh vì tôi đã có một ngày hạnh phúc bên Jane. Khi tôi tỉnh dậy, cô ấy vẫn ngồi bên bàn viết. Tôi không quan tâm nên đã trở lại giường và ngủ tiếp.
Vào buổi sáng, cô ấy đưa tôi điều kiện ly hôn. Cô ấy không muống bất cứ thứ gì từ phía tôi nhưng cần thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy muốn chúng tôi sống bình thường trong một tháng vì con trai chúng tôi đang ôn thi và cô ấy không muốn ảnh hưởng đến tâm lý con bởi cuộc ly hôn của bố mẹ.
Tôi chấp nhận nhưng cô ấy có vài điều khác. Cô ấy muốn tôi bế cô ấy vào phòng như cách tôi đã bế cô ấy trong ngày cưới. Cô ấy muốn trong một tháng, tôi phải bế cô ấy ra khỏi phòng ngủ đến trước cửa vào mỗi sáng. Tôi đã nghĩ cô ấy bị điên mất rồi nhưng tôi nghĩ chỉ một tháng thôi và tôi chấp nhận những yêu cầu kì quặc của cô ấy.
Tôi nói với Jane về những điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười nắc nẻ và nghĩ nó thật phi lý. Cô ta không có ràng buộc nào, cô ấy phải đối mặt với ly hôn thôi – Jane nghĩ một cách khinh bỉ.
Từ khi tôi có ý định ly hôn, vợ chồng tôi đã không có bất kì đụng chạm cơ thể nào. Nên ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi trông thật lung túng. Còn con trai tôi thì đứng sau vỗ tay – bố đang bế mẹ trên tay. Lời nói của thằng bé đã làm trái tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi bế cô ấy và bước chỉ khoảng 10 mét là đến nơi. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng rằng đừng nói với con về việc chúng ta sắp ly hôn Tôi gật đầu và cảm thấy thất vọng. Tôi đặt cô ấy bên ngoài cửa. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt và đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.
Ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đỡ ngượng ngùng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Tôi có thể ngửi thấy mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn cô ấy trong một thời gian dài. Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn hằn lên mặt của cô ấy và mái tóc đã điểm vài sợi bạc. Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã cuốn cô ấy đi. Và tôi tự hỏi, tôi đã làm gì với cô ấy.
Vào ngày thứ tư, khi tôi bế cô ấy lên, tôi có cảm giác thân thiết quay trở về. Đây là người phụ nữ đã ở cùng tôi mười năm nay. Rồi vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi có cảm giác gần gũi trở lại. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Tôi bế vợ tôi dễ dàng hơn, và có lẽ được tập hàng ngày nên nó làm tôi mạnh mẽ hơn.
Cô ấy chọn đồ để mặc vào buổi sáng. Cô ấy đã thử một vài bộ váy nhưng không thể tìm ra cái nào phù hợp. Cô ấy thở dài, vì tất cả các bộ váy đều trở nên lớn hơn. Rồi tôi nhận ra rằng cô ấy gầy đi, đó là lý do vì sao tôi bế cô ấy dễ dàng hơn. Điều đó như đánh vào trái tim tôi. Cô ấy đã chôn giấu nhiều nỗi đau và cay đắng trong tim. Theo phản xạ, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.
Đúng lúc đó, con trai tôi chạy vào và nói “Bố ơi, đến lúc bế mẹ ra ngoài rồi”. Đối với con trai, nhìn thấy bố bế mẹ ra ngoài đã trở thành một điều gì đó không thể thiếu mỗi ngày. Vợ tôi ra hiệu cho con trai đến gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi bởi vì tôi sợ tôi có thể thay đổi ý định vào phút cuối. Rồi tôi bế cô ấy trên tay, bước từ phòng ngủ, qua phòng khách và đến hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên, như thể đó là ngày cưới của chúng tôi vậy. Nhưng cô ấy nhẹ hơn rất nhiều đã làm tôi buồn.
Ngày cuối cùng tôi bế cô ấy, tôi thấy thật nặng nề. Con trai chúng tôi đã đi học. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng tôi đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng ta thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng và ra khỏi xe mà không khóa cửa xe. Tôi sợ bất kì sự chậm trễ nào sẽ thay đổi quyết định của tôi. Tôi lên cầu thang. Jane mở cửa và tôi nói xin lỗi Jane vì tôi không còn muốn ly hôn với vợ nữa.
Cô ấy ngạc nhiên và rồi sờ trán tôi
–     Anh bị làm sao thế ?
Tôi gỡ tay cô ấy xuống và nói rõ rằng tôi không còn muốn ly hôn nữa. Cuộc hôn nhân của tôi tẻ nhạt bởi vì cả tôi và vợ tôi không để ý đến những thứ nhỏ nhặt trong cuộc sống chứ không phải vì chúng tôi không còn yêu nhau nữa. Và giờ tôi nhận ra rằng chỉ có cái chết mới lìa xa được chúng tôi.
Jane đã tát tôi một cái đau điếng, đóng của và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tôi đến cửa hàng hoa và mua một bó hoa tặng vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết gì vào thiệp. Tôi cười và viết – Anh sẽ bế em mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa chúng ta.
Tối hôm đó, tôi trở về nhà với bó hoa trên tay, tôi cười và lên cầu thang, nơi mà vợ tôi nằm, vợ tôi đã ra đi.
Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh ung thư đã mấy tháng nay và tôi đã ở bên Jane mà không hề biết điều đó. Cô ấy đã biết rằng cô sẽ chết và muốn tôi sẽ trở thành một người cha hoàn hảo trong mắt con trai.

Ngẫm: những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống sẽ gắn kết một mối quan hệ. Hãy quan tâm và yêu thương nhau, cho dù không được như lúc mới yêu, mới cưới, hãy đừng bao giờ bỏ rơi bạn đời, dù bạn là một người bận rộn.

Minh Anh (dịch)