câu chuyện ung thư – Nụ cười là liều thuốc tốt nhất

Bác sĩ đã nói với bệnh nhân Irene Kovar, người đã sống sót sau 3 lần điều trị ung thư ruột kết rằng “Thứ nhất bạn phải có một tinh thần lạc quan. Thứ hai  là hãy cười thật nhiều. Và thứ ba là hãy cầu nguyện điều bạn tin nhất trong cuộc sống”.
Bài viết được đăng tải trên cancer.org bởi Stacy Simon
 Kovar, 74 tuổi, là một huấn luận viên dạy khiêu vũ đã phải nhập viện cấp cứu vào tháng 6 năm 2014 vì một cơn đau bụng dữ dội. Sau một loạt các xét nghiệm bao gồm chụp CT và nội soi đại tràng, cô đã được chẩn đoán là ung thư  ruột kết giai đoạn 3. Sau đó cô đã được điều trị tích cực bằng cách phẫu thuật một phần ruột và một  phần nhỏ đại tràng với 6 tháng hóa trị. Hiện nay bệnh tình cô đã thuyên giảm.
Mặc dù gia đình cô có tiền sử ung thư, cha cô qua đời vì ung thư ruột kết và mẹ cô qua đời vì ung thư tuyến tụy, Kovar cho biết cô không nghĩ là một ngày nào đó mình sẽ mắc bệnh ung thư. Kovar nói “Bây giờ tôi nói với tất cả mọi người trong gia đình là hãy làm xét nghiệm ung thư ruột kết và không phải sợ nội soi, không có đau đớn nào cả. Bạn đi ngủ, thức dậy và không biết chuyện gì xảy ra. Vì vậy hãy thực hiện nó”.

Đương đầu với quá trình trị liệu

Kovar đã học những lợi ích đầu tiên của nụ cười khi cô đang trong quá trình hóa trị liệu. Chồng cô đã đi cùng cô đến các cuộc hẹn và họ mang theo DVD của diễn viên hài Carol Burnett và Bob Hope. Kovar nói “Nõ giúp cho tinh thần chúng tôi thoải mái”.
Cô cũng đã tận dụng các biện pháp để chống lại các tác dụng phụ của quá trình hóa trị. Cô lắng nghe lời khuyên từ đội ngũ chăm sóc bệnh nhân ung thư là phải dùng thuốc chống nôn ngay lập tức mà không cần chờ đợi các triệu chứng ban đầu. Cô cảm thấy tốt hơn để điều trị và tiếp tục công việc giảng dạy khiêu vũ cũng như ca hát trong dàn đồng dao của mình.

Cuộc sống sau ung thư

Hiện tại Kovar có cảm giác tê ở chân, đây là một tác dụng phụ của quá trình hóa trị được gọi là bệnh thần kinh ngoại biên. Nhưng điều đó không ngăn cản được cô ấy ngừng khiêu vũ. Cô nói mặc dù cô không thể nhảy nữa nhưng cô vẫn day múa ba lê và thỉnh thoảng có vài sinh viên đến và ủng hộ cô.
Sau khi đợt điều trị kết thúc, Kovar tham khảo ý kiến chuyên gia dinh dưỡng để đảm bảo một chế độ ăn tốt nhất. Cô có thể phải cần thay khớp háng nhưng các bác sĩ nói rằng cô phải chờ ít nhất một năm để phục hồi hoàn toàn việc điều trị bệnh ung thư trước khi phẫu thuật. Sau khi hóa trị, cô phải kiểm tra sức khỏe với bác sĩ chuyên khoa của mình.
Lần cuối chụp CT, cô đã được thông báo không còn dấu hiệu ung thư và cô cảm thấy vui, nhưng cô vẫn biết bệnh ung thư có thể quay lại bất cứ lúc nào. “tôi nghĩ rằng mọi bệnh nhân như tôi đều nghĩ đến việc tái phát bệnh ung thư nhưng tôi đặt nó sang một bên. Nếu tôi có nó, tôi chấp nhận. Chúa sẽ chăm sóc mọi vật. Tôi phải làm điều phải làm. Và đó là niềm tin của tôi”.
Cô đã chiến đấu bệnh tật bằng một thái độ tích cực, gặp gỡ nhóm hỗ trợ bệnh nhân ung thư tại địa phương và dành thời gian bên chồng. Cô nói “Thật tuyệt vời nếu có một người bạn đời chia sẻ mọi thứ thú vị  trong cuộc sống”.
Thông điệp của cô với những người đang chiến đấu với căn bệnh ung thư đó là “Hãy có đức tin, sống mỗi ngày, cười nhiều hơn, hãy vui vẻ và luôn luôn có thái độ tích cực”.