Chris Lewis chia sẻ về ung thư lympho ác tính

Trở lại năm 2007, khi đó tôi 51 tuổi, tôi đã nghĩ đến việc nghỉ hưu. Cuộc sống đã ưu đãi tôi nhiều thứ và sự nghiệp của tôi rất thành công với công việc của một tư vấn viên kinh doanh, du lịch khắp thế giới, và gặp gỡ rất nhiều người thú vị. Vợ tôi đã nghỉ hưu và các con trai của tôi đã hoàn thành việc học của chúng. Nhưng tôi vấn muốn đạt được nhiều hơn thế, và tôi tiếp tục làm việc thêm 5 năm nữa
Thật không dễ dàng gì từ bỏ, tôi không thấy sẵn sàng để nghỉ hưu. Nhưng sự lựa chọn của tôi đã bị hủy bỏ bởi tôi đã bị chẩn đoán u lympho giai đoạn 4 chỉ vài tháng sau đó.
Chúng tôi hoàn toàn sửng sốt  bởi tôi hoàn toàn khỏe mạnh, thậm chí chưa bao giờ phải nằm viện, cho nên được chẩn đoán là mắc bệnh ung thư quả là một cơn ác mộng trong đời tôi.
Mọi việc diễn ra thật nhanh. Ban đầu tôi được điều trị bằng hóa trị R-CHO. Tôi được biết là mình vẫn còn cơ hội sống và tôi cần cấy ghép tề bào gốc từ người khác. Tôi không có ai phù hợp và sau vài tháng lo lắng, tôi đã tìm được người ghép tế bào thích hợp và bệnh tình của tôi đã thuyên giảm. Một người thanh niên trẻ 22 tuổi đến từ London, Anthony Nolan.
Chúng tôi phải di chuyển thật nhanh và tôi được chuyển đến viện trước lễ Giáng Sinh bắt đầu. Tôi thấy đó quả là một hành trình đầy khó khăn, không chỉ về vật chất mà cả tinh thần. Trải qua 6 tuần nằm viện quả là một thời gian nhàm chán. Không có wifi trong những ngày tôi nằm viện. Các hóa trị tích cực thật sự khó khăn, nhưng tôi đã nghĩ đến những điều có thể xảy đến trong tương lai. Tôi có thể sống sót qua cuộc điều trị này không, hoặc tôi có thể quay lại làm việc không? Làm sao tôi có thể trả chi phí nếu điều tồi tệ nhất xảy ra?
Việc cấy ghép đã thành công và tôi có thể trở về nhà. Vì đang yếu nên tôi khó có thể lên cầu thang hoặc tự tắm rửa cho mình nhưng thời gian trôi, mọi thứ đã được cải thiện.
Nhưng sức khỏe của tôi trở nên yếu hơn và tôi không thể tiếp tục sự nghiệp của mình, đó là một cú đánh lớn cả về mặt tài chính lẫn kinh tế. Tôi cảm thấy sự tự do của mình bị đánh cắp và tôi đang dựa vào gia đình, bạn bè để được giúp đỡ trong việc đưa tôi đi điều trị và giúp tôi mọi việc ở nhà.
Các bác sĩ đã rất vui khi bệnh tình của tôi thuyên giảm nhưng cơ thể của tôi phản ứng với việc cấy ghép. Hiện tại tôi vẫn thấy khó khăn khi có một vài vấn đề trên da, gân, phổi, và gan của mình.
Nói chung là những vấn đề này có thể được kiểm soát với các loại thuốc chống đào thải, nhưng hậu quả của nó là hệ miễn dịch của tôi bị tổn thương và tôi bị nhiễm khuẩn nhẹ.
Thật không may là tất cả các biến chứng đó không bao giờ biến mất và đội ngũ y bác sĩ đã thành những người bạn của tôi sau 8 năm điều trị liên tục. Nhưng không ngờ là tôi vẫn còn sống.
Cuộc sống của tôi đã thay đổi rất nhiều. Hiện tại tôi có nhiều thứ có giá trị. Các con trai tôi đã có sự nghiệp của riêng mình, và tôi có hai cô cháu gái bên cạnh. Tôi rất biết ơn cuộc điều trị và đã cho tôi thấy những điều này.
Kinh nghiệm này tôi muốn chia sẻ với những ai đã thầm tin tưởng và ủng hộ tôi trong những năm qua, vì thế tôi đã làm những bài thuyết trình về những kinh nghiệm của tôi, để cho phép các chuyên gia và các bệnh nhân chia sẻ quan điểm cũng như kinh nghiệm của họ và bạn có thể đọc ở mọi quốc gia trên thế giới.
Gần dây, tôi đã bắt đầu một tổ chức từ thiện của riêng mình với sự trợ giúp của một quan hệ đối tác công nghiệp điện thoại di động, cho phép chúng tôi giúp đỡ những người bị ung thư.
Quyết tâm của tôi sử dụng những kinh nghiệm của mình để truyền cho những người khác đã tác động thực sự vào cuộc sống của mình và mặc dù ung thư đã xảy ra với mình nhưng nó cũng để lại cho tôi nhiều khoảnh khắc đáng kinh ngạc.
Cuộc sống lại trở nên thú vị bởi có những lý do chính đáng và giờ thì thật khó để nhớ về cuộc sống của tôi trước khi bị ung thư.
Tôi muốn kết thúc bài chia sẻ này với một bí quyết rất bổ ích, đó là học cách kiên nhẫn như tất cả mọi thứ khi chăm sóc sức khỏe cần có thời gian.
Theo Cancer.org