Truyện kể cho bé – Cây táo và Cậu bé

Ngày xửa ngày xưa, cạnh bìa rừng có một người nông dân sống ở một ngôi làng. Anh có một mảnh vườn lớn và có một cây táo cổ thụ với nhiều loại cây và hoa màu khác. Khi người nông dân còn là một cậu bé, anh đã dành nhiều thời gian để chơi với cây táo. Tuy nhiên,đã lâu rồi cây táo lớn và già đi đã không cho quả nữa.
Dù cây táo đã cho anh nhiều thứ tinh tú nhất của nó, nhưng hiện giờ anh thấy không sử dụng được nữa. Do đó, anh đã quyết định chặt cái cây đi và dùng gỗ của nó để làm vài đồ dùng trong nhà. Anh cảm thấy rằng từ khi cây táo già cỗi, anh đã không phải chữa bệnh cho nó và nó làm nên những vật dụng thật tuyệt vời.  Anh đã quên rằng khi còn là cậu bé, ông đã dành cả tuổi ấu thơ để trèo và ăn những quả táo.
Giờ đây cây táo là nhà của một số loài vật nhỏ lân cận như loài sóc, chim sẻ, rất nhiều loài chim và cả những con côn trùng nữa. Khi cậu bé, và giờ là một người nông dân trẻ, cầm cây rìu và chặt cái cây đi, tất cả những loài vật nhỏ bé đã đổ xuống.
Tất cả chúng nài xin người nông dân, người đã cứng rắn chặt cái cây táo xuống. chúng tập trung lại quanh người nông dân và nói “Xin đừng chặt cái cây. Chúng tôi đã chơi với cậu bé dưới cái cây này. Đây là nhà của chúng tôi không có nơi nào để đi cả.”
Một lần nữa, anh nông dân giơ rìu lên và sự rung chuyển ngày một cao hơn.
“Làm ơn đừng chặt và phá nhà của tôi và những đứa con của tôi”. Sóc van nài. “xin đừng chặt và phá hủy tổ của tôi”. Những chú chim bé nhỏ khóc lóc. “Xin đừng chặt cây táo”. Chú châu chấu khẩn cầu.
Tuy nhiên người nông dân đã quên mất tuổi thơ ấu của mình và những người đã là bạn với anh từ khi còn là cậu bé. Anh ta bắt đầu chặt cái cây hăng hái hơn. Tất cả những loài vật bé nhỏ trở nên tuyệt vọng và chỉ muốn bảo vệ cái cây bằng bất cứ giá nào.
Những loài vật bé nhỏ nói với người nông dân “Chúng tôi sẽ hát cho anh nghe khi anh lao động vất vả trên cánh đồng. Chúng tôi sẽ trông con trai anh. Cậu ấy sẽ không khóc mà còn được được nuôi dưỡng và vui vẻ nữa. Anh sẽ thích những bài hát của chúng tôi và sẽ không thấy mệt mỏi nữa”. Tuy nhiên sự khẩn cầu giúp đỡ đã bị làm ngơ. Bỏ ngoài tai tất cả những khẩn cầu của chúng, người nông dân tiếp tục chặt cây.
Bỗng nhiên anh ta thấy vài thứ gì đó lấp lánh. Kiểm tra kĩ càng, anh ta nhận ra đó là một tổ ong, rất nhiều mật. Anh lấy một ít và cho vào miệng. Mùi vị của mật ong đã đánh thức cậu bé nhỏ trong anh. Đột nhiên, những kỉ niệm tuổi ấu thơ ùa về. Mùi vị mật ong thật ngon và anh ta muốn thêm nữa. Nó mang lại cảm giác hạnh phúc cho anh. Anh nông dân cười và kêu lên “Mùi vị này thật tuyệt làm sao”.
Nhận thấy người nông dân thay đổi thái độ, những loài vật bé nhỏ đồng thanh nói. Con ong nói”Tôi sẽ luôn cho anh mật ong ngọt ngon”. Con sóc nói “Tôi sẽ chia sẻ những loại quả mà anh muốn”. Những chú chim kêu lên “chúng tôi sẽ hát nhiều bài hát mà anh thích”.
Cuối cùng, người nông dân đã nhận hành động dại dột của mình và hạ chiếc rìu xuống. Anh ta hiểu rằng nó là ngôi nhà của những loài vật đáng yêu đã cho anh rất nhiều thứ, ngoài những quả táo. Anh muốn  con trai mình có tuổi ấu thơ như anh đã có.
Người nông dân nhận ra rằng cây táo không còn ra quả nữa. Cậu bé trong anh đã cứu cây táo.
Anh ta quẳng chiếc rìu đi và nói với những loài vật bé nhỏ “Tôi hứa sẽ không bào giờ chặt cây táo này. Tôi đã nhận ra sai lầm của mình và giờ các bạn có thể sống yên bình và hòa thuận”.
Những loài vật bé nhỏ cảm ơn đàn ong rất nhiều. Nếu người nông dân không tìm ra tổ ong thì giờ chúng sẽ không có nhà để ở nữa. Chúng tiếp tục sống vui vẻ trong cây táo già.
Bài học: Các em học được gì ở bài học này nào? À chúng mình thấy được giá trị của những cái cây phải không, nó gắn liền với tuổi thơ, với người nông dân, và cả với những loài vật bé nhỏ nữa. Hãy suy nghĩ trước khi làm một việc gì đó nhé.