Yêu xa – Nỗi khổ của người đang yêu chắc hẳn ai cũng biết

Người ta vẫn thường ca ngợi tình yêu như một thứ tình cảm thiêng liêng và gắn kết nhất giữa con người với nhau. Những cặp đôi nào yêu mà được gần nhau, được gặp nhau hàng ngày thì quả là niềm hạnh phúc vô bờ bến. Còn gì vui và hạnh phúc hơn được gặp một nửa của mình hàng ngày nhỉ. Vậy nhưng trên thế gian này vẫn có nhiều cặp đôi phải yêu xa, nhưng làm thế nào để vượt qua sự cô đơn và khoảng cách địa lý làm động lực cho tình yêu đó? Tôi kể cho bạn nghe câu chuyện của chính mình nhé.
Anh và tôi quen nhau qua mạng, cách đây đã 7 năm rồi. Chúng tôi cùng vào trang web kết bạn và gặp anh, anh bảo “em ở xa qua, không thì anh đã làm bạn với em rồi”. Nhắn qua nhắn lại, chúng tôi đã làm bạn lúc nào không hay. Thế rồi anh kể anh ấn tượng tôi lần đầu tiên khi xem ảnh, tôi mặc bộ quân phục khi đi học giáo dục quốc phòng. Còn anh, anh là một sĩ quan quân đội. Tôi vốn dĩ thích bộ đội nên nhìn thấy anh mặc áo lính, tôi rất thích.

Chúng tôi chat với nhau hàng giờ và nói chuyện điện thoại không biết chán. Thế rồi tình yêu  đến tự nhiên và chúng tôi bắt đầu một tình yêu xa. Tôi bảo với anh rằng “chỉ cần anh luôn nhớ đến em, thì khó khăn mấy em cũng vượt qua được hết”. Có khi gần người yêu còn nhớ, huống chi yêu xa mấy tháng mới gặp một lần. Hồi đó anh ở tận miền Bắc còn tôi ở tận miền Trung. Chúng tôi chỉ còn nhờ điện thoại và mạng xã hội để trao đổi qua lại. Thật không thể nào tả xiết những nỗi nhớ nhung khắc khoải lúc yêu nhau mà không được gặp. Nhìn những cặp đôi đèo nhau đi chơi ngày lễ, tôi thấy thật chạnh lòng và cô đơn.

Thế mà chúng tôi đã vượt qua được thời gian khó khăn ấy. Làm cách nào ư? Chỉ còn cách giao tiếp điện thoại, chúng tôi tạo mọi cơ hội để được nói chuyện với nhau dù không ở gần nhau. Anh biết tôi buồn và cô đơn nên hay động viên tôi qua những cuộc nói chuyện ấy.

Rồi thời gian nghỉ phép anh về thăm tôi hoặc tôi đến đơn vị thăm anh. Chúng tôi không bỏ phí thời gian ở bên nhau và có những kỉ niệm không thể nào quên được.  Đi bên anh, tôi cảm thấy không còn cô đơn nữa và tự nhủ lòng mình cố gắn để anh yên tâm công tác. Anh thầm cảm ơn tôi vì thật sự anh thấy có lỗi khi không có nhiều thời gian bên tôi. Người lính vốn khéo tay và họ cũng lãng mạn nữa, anh cũng vậy. Anh không quên tặng quà cho tôi vào những dịp lễ, dù nhỏ thôi mà tôi thấy vui và hạnh phúc vô cùng. Dĩ nhiên là tôi không quên những ngày đặc biệt của anh.

Thế rồi chúng tôi quyết định về cùng một nhà. Ngày ra mắt gia đình tôi, bố mẹ e ngại vì tôi yêu xa đến vậy, rồi cuộc sống của con gái sẽ ra sao khi lấy nhau anh đi biền biệt? Chúng tôi yêu nhau và thuyết phục bố mẹ, hứa sẽ thật hạnh phúc. Một thời gian sau bố mẹ đồng ý và tôi theo anh về miền Bắc lập nghiệp. Nói là theo anh, nhưng đi xa quê hương mới thấy tủi thân, vì dù đã lấy chồng mà anh chẳng ở nhà được bao lâu lại phải ở đơn vị hàng tháng. Yêu xa, lại yêu bộ đội, thật sự là cô đơn, buồn tủi nhưng cũng là động lực cho tôi cố gắng vì mỗi lần anh được nghỉ, về chơi vui vẻ với con, tôi cảm thấy mọi mệt nhọc như tan biến.

Đã 7 năm yêu và cưới, gia đình nhỏ của tôi đã có một cô con gái 5 tuổi và sẽ đón em bé nữa vào năm nay. Dù vất vả chăm con một mình, tôi chỉ mong tình cảm mà chúng tôi dành cho nhau luôn chân tình và thiêng liêng như thế. Có lần anh chỉ nhìn tôi và bảo “cảm ơn em”, thế mà tôi ứa nước mắt. Tôi cũng cảm ơn anh, người lính kiên cường!

Mời các bạn cùng đón đọc nhiều câu chuyện hay về gia đình trên trang chia sẻ nhé.