Câu chuyện của người mẹ mang bầu con gái

Câu chuyện của người mẹ mang bầu con gái

Vợ chồng tôi có một cô con gái 4 tuổi. Chúng tôi định không sinh thêm con nữa, một phần vì anh là bộ đội xa nhà, tôi một mình vừa công việc vừa con cái sợ không kham nổi. Phần khác vì tôi đang phải đi thuê trọ nên cũng chật vật lắm. Thế nhưng suy đi tính lại, tôi quyết định sinh thêm em bé. Chống tôi rất thích trẻ con nhưng sợ tôi vất vả, tất cả đều do tôi quyết định.

Thế rồi chúng tôi lên kế hoạch có con năm Thân, họ bảo năm nay sinh con trai thì tốt mà con gái thì khổ nó. Tôi có nghĩ đến nhưng thật sự cũng không nghĩ đến giới tính của con. Bởi tôi đã 3 tháng trôi qua mà tôi chẳng có dấu hiệu gì mang thai cả. Thế rồi niềm vui đã đến, tôi đậu thai, vợ chồng tôi mừng mừng mà lo lo.

Như bao người mẹ khác, tôi khám thay định kỳ, và gia đình bạn bè tôi ai cũng mong tôi sinh quý tử. Thế nhưng tôi đi siêu âm về và kết quả là con gái. Chẳng hiểu sao lúc từ phòng siêu âm ra, tôi chẳng thấy buồn gì cả, tôi cười tươi như hoa và về kể với chồng. Anh bảo “anh không về nhà thường xuyên nên em sinh con gái cho dễ bảo cũng được mà”. Thế thôi nhưng tôi biết ông chồng nào cũng mong có con trai bởi vì trong những cuộc chè chén, biết đâu họ lại bảo chồng tôi là “ông ngoại”.

Thế rồi tôi đi đâu, mọi người cũng hỏi em bé giống mẹ hay giống bố. Tâm sự với một chị gần nhà, chị bảo “chị buồn lắm vì nhà hai vịt giời, em thử đi siêu âm lại xem, 11 tuần có khi bác sĩ nhầm đấy”. Chị còn kể cho tôi nghe, đi khám một ông bác sĩ có tiếng hẳn hoi, mà gặp một chị cũng bầu. Lúc 3 tháng chị ấy đến khám và bác sĩ bảo con trai, giờ 4 tháng khám lại bác bảo con gái. Thế là bà bầu ôm mặt khóc rưng rức và mắng cho ông bác sĩ kia một trận. Tôi nghe mà tự dưng thấy thương cho con quá. Con gái hay con trai thì có quan trọng gì không? Phụ nữ đã vậy, chẳng trách nhiều người “trọng nam khinh nữ”.

Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó đâu, những người sinh được con trai, họ cũng nhìn vào tôi với một con mắt khác – e ngại. Bà chủ nhà cứ động viên tôi “con gái cũng được”, tôi chẳng nghĩ gì thế mà bao nhiêu người động viên. Rồi một hôm đi ra chợ ghé vào mua rau một hàng quen, có một chị cũng dắt một bé gái tầm 3 tuổi, chị ấy cũng đang mang bầu. Chị bán rau hỏi “chị mang bầu mấy tháng rồi ạ”. chị khách trả lời là “3 tháng rưỡi em ạ”. Chị bán rau hỏi tiếp “con trai à chị?”, chị khách cười cười bảo “vịt em ạ”. Mình đứng gần đấy nghe cuộc hội thoại mà ứa nước mắt.

Về nhà nghĩ mãi rồi kể với chồng nghe, chồng gạt đi bảo “em nghĩ làm gì cho mệt, xã hội nó thế, em thoải mái cho con khỏe, thông minh, sau này học giỏi ngoan ngoãn như cún là được rồi”. Chợt nhìn thấy con gái bé bỏng đang nằm ngủ, thấy thương yêu vô cùng.

Chủ nhật vừa rồi, cả nhà tôi về thăm quê nội, vừa gặp mẹ chồng, tôi chào mà bà làm vẻ không vui. Tôi không biết chuyện gì nhưng có vẻ bà biết chuyện tôi sẽ sinh con gái nữa. Rồi bà gọi cháu vào hỏi “cháu gái bà lớn rồi, thế con thích mẹ sinh em gái hay em trai nào?” Cún con nhanh nhảu trả lời “con thích mẹ đẻ em gái bà ạ, em gái ngoan, còn em trai hư lắm, không nghe lời đâu”. Tôi ở gần đấy nên nghe được và thấy bà “à” một tiếng rồi đi vào trong. Cả buổi mẹ tôi không nói lời nào nhưng khi ra về thấy mẹ đưa cho tôi bọc trứng rồi bảo “con cầm xuống mà ăn cho con gái trắng trẻo thông minh, cháu bà là phải thông minh nhỉ”. Rồi bà quay nhìn cô công chúa nhỏ của tôi đang thơm chào tạm biệt ông. Nó chạy lại ôm bà làm tôi không khỏi tự hào và thấy vui trong lòng.  Tôi chẳng biết nói gì chỉ cảm ơn mẹ rồi ra về, lòng nhẹ vơi đi nỗi lo, mẹ không còn nghĩ đến cháu bà là trai hay gái nữa.

Vợ chồng tôi có một cô con gái 4 tuổi. Chúng tôi định không sinh thêm con nữa, một phần vì anh là bộ đội xa nhà, tôi một mình vừa công việc vừa con cái sợ không kham nổi. Phần khác vì tôi đang phải đi thuê trọ nên cũng chật vật lắm. Thế nhưng suy đi tính lại, tôi quyết định sinh thêm em bé. Chống tôi rất thích trẻ con nhưng sợ tôi vất vả, tất cả đều do tôi quyết định.

Thế rồi chúng tôi lên kế hoạch có con năm Thân, họ bảo năm nay sinh con trai thì tốt mà con gái thì khổ nó. Tôi có nghĩ đến nhưng thật sự cũng không nghĩ đến giới tính của con. Bởi tôi đã 3 tháng trôi qua mà tôi chẳng có dấu hiệu gì mang thai cả. Thế rồi niềm vui đã đến, tôi đậu thai, vợ chồng tôi mừng mừng mà lo lo.

Như bao người mẹ khác, tôi khám thay định kỳ, và gia đình bạn bè tôi ai cũng mong tôi sinh quý tử. Thế nhưng tôi đi siêu âm về và kết quả là con gái. Chẳng hiểu sao lúc từ phòng siêu âm ra, tôi chẳng thấy buồn gì cả, tôi cười tươi như hoa và về kể với chồng. Anh bảo “anh không về nhà thường xuyên nên em sinh con gái cho dễ bảo cũng được mà”. Thế thôi nhưng tôi biết ông chồng nào cũng mong có con trai bởi vì trong những cuộc chè chén, biết đâu họ lại bảo chồng tôi là “ông ngoại”.

Thế rồi tôi đi đâu, mọi người cũng hỏi em bé giống mẹ hay giống bố. Tâm sự với một chị gần nhà, chị bảo “chị buồn lắm vì nhà hai vịt giời, em thử đi siêu âm lại xem, 11 tuần có khi bác sĩ nhầm đấy”. Chị còn kể cho tôi nghe, đi khám một ông bác sĩ có tiếng hẳn hoi, mà gặp một chị cũng bầu. Lúc 3 tháng chị ấy đến khám và bác sĩ bảo con trai, giờ 4 tháng khám lại bác bảo con gái. Thế là bà bầu ôm mặt khóc rưng rức và mắng cho ông bác sĩ kia một trận. Tôi nghe mà tự dưng thấy thương cho con quá. Con gái hay con trai thì có quan trọng gì không? Phụ nữ đã vậy, chẳng trách nhiều người “trọng nam khinh nữ”.

Mọi chuyện chưa dừng lại ở đó đâu, những người sinh được con trai, họ cũng nhìn vào tôi với một con mắt khác – e ngại. Bà chủ nhà cứ động viên tôi “con gái cũng được”, tôi chẳng nghĩ gì thế mà bao nhiêu người động viên. Rồi một hôm đi ra chợ ghé vào mua rau một hàng quen, có một chị cũng dắt một bé gái tầm 3 tuổi, chị ấy cũng đang mang bầu. Chị bán rau hỏi “chị mang bầu mấy tháng rồi ạ”. chị khách trả lời là “3 tháng rưỡi em ạ”. Chị bán rau hỏi tiếp “con trai à chị?”, chị khách cười cười bảo “vịt em ạ”. Mình đứng gần đấy nghe cuộc hội thoại mà ứa nước mắt.

Về nhà nghĩ mãi rồi kể với chồng nghe, chồng gạt đi bảo “em nghĩ làm gì cho mệt, xã hội nó thế, em thoải mái cho con khỏe, thông minh, sau này học giỏi ngoan ngoãn như cún là được rồi”. Chợt nhìn thấy con gái bé bỏng đang nằm ngủ, thấy thương yêu vô cùng.

Chủ nhật vừa rồi, cả nhà tôi về thăm quê nội, vừa gặp mẹ chồng, tôi chào mà bà làm vẻ không vui. Tôi không biết chuyện gì nhưng có vẻ bà biết chuyện tôi sẽ sinh con gái nữa. Rồi bà gọi cháu vào hỏi “cháu gái bà lớn rồi, thế con thích mẹ sinh em gái hay em trai nào?” Cún con nhanh nhảu trả lời “con thích mẹ đẻ em gái bà ạ, em gái ngoan, còn em trai hư lắm, không nghe lời đâu”. Tôi ở gần đấy nên nghe được và thấy bà “à” một tiếng rồi đi vào trong. Cả buổi mẹ tôi không nói lời nào nhưng khi ra về thấy mẹ đưa cho tôi bọc trứng rồi bảo “con cầm xuống mà ăn cho con gái trắng trẻo thông minh, cháu bà là phải thông minh nhỉ”. Rồi bà quay nhìn cô công chúa nhỏ của tôi đang thơm chào tạm biệt ông. Nó chạy lại ôm bà làm tôi không khỏi tự hào và thấy vui trong lòng.  Tôi chẳng biết nói gì chỉ cảm ơn mẹ rồi ra về, lòng nhẹ vơi đi nỗi lo, mẹ không còn nghĩ đến cháu bà là trai hay gái nữa.

NO COMMENTS